Quản trị

ĐỪNG LƯỜI NỮA!

LƯỜI BIẾNG KỂ HUY HOẠI TƯƠNG LAI

1️. Sống thì phải có kế hoạch, mục tiêu rõ ràng. Đừng ậm ờ thế nào cũng được.
2️. Có kế hoạch, mục tiêu rồi thì hành động đi, đừng chần chừ, đừng trì hoãn. Đừng mãi ăn bánh vẽ hoài thế, lâu dần chính bản thân bạn cũng thấy chán mình chứ đừng nói người khác.
3️. Nhất định phải có kỷ luật bản thân.

ĐI TÌM CẢNH GIỚI CAO NHẤT TRONG KINH DOANH

ĐI TÌM CẢNH GIỚI CAO NHẤT TRONG KINH DOANH

“Mỗi lần sang Đức, tôi đều ở lại một khách sạn đơn giản sạch sẽ, bên cạnh quầy tiếp tân ở đại sảnh luôn có kê một chiếc bàn nhỏ, trên bàn luôn có sẵn nước chanh và những chiếc ly dùng một lần, cung cấp cho khách hàng sử dụng miễn phí. Buổi sáng còn có cà phê, sữa nóng và những chiếc bánh sừng bò vừa mới ra lò cho khách hàng dậy muộn, không kịp ăn buffet mà phải vội vội vàng vàng đi ngay.

NHỮNG ĐIỀU PHẢN VĂN HÓA TRONG VĂN HÓA ĐỌC Ở VIỆT NAM

NHỮNG ĐIỀU PHẢN VĂN HÓA TRONG VĂN HÓA ĐỌC Ở VIỆT NAM

1. Làm màu
Nhiều người mua sách về nhà không phải để đọc, họ chất cho đẹp ngôi nhà mà kiến trúc sư lỡ thiết kế có giá sách, hay chỉ để thỉnh thoảng lôi ra chụp cùng mấy câu trích dẫn nhìn cho sâu sắc, hoặc chụp tự sướng kiểu sách che nửa mặt.
Đáng buồn hơn, họ không nhận thấy điều này là xấu xí, họ lập bè kết nhóm, đặt cho cộng đồng của mình một cái tên: Tsundoku, để “hợp lý hóa” tính xấu của mình.

TƯ TƯỞNG SỐNG ỔN ĐỊNH : GIẾT NGAY CON BÒ QUÝ GIÁ!

TƯ TƯỞNG SỐNG ỔN ĐỊNH : GIẾT NGAY CON BÒ QUÝ GIÁ!

Hai thầy trò nọ ghé thăm 1 gia đình sống dưới mức nghèo khổ trong 1 túp lề tồi tàn. Cuộc sống của gia đình 8 người này được duy trì nhờ 1 con bò sữa. Đó là tài sản vô cùng quý báu của gia đình họ so với dân làng chung quanh. Trước khi bỏ đi, người thầy đã đâm chết con bò, trong sự sợ hãi và lo lắng tột cùng của người học trò.

THÀNH CÔNG KHÔNG DÀNH CHO NHỮNG NGƯỜI HIỀN LÀNH VÀ YẾU ĐUỐI: MUỐN NGÓC ĐẦU LÊN PHẢI BỚT HIỀN LÀNH

THÀNH CÔNG KHÔNG DÀNH CHO NHỮNG NGƯỜI HIỀN LÀNH VÀ YẾU ĐUỐI: MUỐN NGÓC ĐẦU LÊN PHẢI BỚT HIỀN LÀNH

1) Công ty tôi có một thanh niên có năng lực nhưng anh đã nộp đơn xin nghỉ việc vì một vấn đề nhỏ. Mặc dù mọi người đều cố gắng khuyên anh nên suy nghĩ lại nhưng anh không quan tâm đến ý kiến ​​của ai cả. Anh đến để nói lời chào tạm biệt với tôi. Tôi nói: “Thật tiếc khi anh rời đi. Anh có thể tiến xa hơn nữa trong nghề này và trong công ty này”. Nhưng anh nói: “Công ty này thực sự nhàm chán. Nếu tôi ở lại, tôi sợ tôi sẽ phát điên.”